Phan_3 Ôn Kỷ Ngôn vội kéo rèm cửa sổ, do dự một lát,
anh phải chạy trốn an toàn, không muốn bán thân bất toại bị bắt về nhà, cho nên
lập tức phủ định phương án nhảy qua cửa sổ. Anh đảo mắt nhìn quanh một lượt,
nhanh chóng buộc hai chiếc ga giường với nhau, rồi cột vào chân giường, còn chưa
kịp định thần, đã thấy tiếng bước chân và tiếng nói ồn ào ngoài cửa.
“Ta biết thằng giời đánh đó ở đây, mở cửa ra!” Giọng ồm ồm thô ráp cực kỳ giận
dữ của Ôn Cường vang lên.
“Bác Cường, chúng ta có nên kiểm tra kỹ lại không? Ngộ nhỡ nhầm, làm phiền người
khác thì không hay lắm…” Trần Cẩm Ngôn đứng cạnh Ôn Cường nói to cốt để nhắc Ôn
Kỷ Ngôn bên trong.
Ôn Kỷ Ngôn lo lắng, đầu nóng bừng, nghe tiếng Ôn Cường hét lên với người phục
vụ, “Mở cửa ngay cho tôi”. Không suy nghĩ gì nữa, vội vàng thả ga giường xuống,
vớ lấy điện thoại bỏ vào túi trèo qua ngoài cửa sổ, túm chặt ga giường thoăn
thoắt tụt xuống đất.
Người đi đường đều ngước lên, hiếu kì nhìn chàng trai bám dải ga trắng thoăn
thoắt tụt xuống đất như người nhện, không hiểu chuyện gì xảy ra.
Kẻ trộm ư? Nhìn khí chất của anh chàng này, không giống.
Khuôn mặt sáng được ánh nắng chiếu vào rạng rỡ, chói ngời, sống mũi rất cao,
khóe môi sắc nét cực gợi cảm, dường như có sức cám dỗ mê hoặc, chiếc quần bò
mài màu xanh nước biển bó sát, nửa thân trên để trần lộ làn da màu lúa mạch,
bụng thon nổi những múi cơ rắn chắc, khiến máu người ta sôi sục… một chàng trai
có khuôn mặt đẹp và body hoàn hảo như vậy lại đang hành động rất nguy hiểm,
trèo cửa sổ tụt xuống, lạ lùng như không phải đời thường, mà như đang quay
phim.
Hay là, một sao nào đó quay quảng cáo, phim ở khách sạn bé nhỏ này?
Mọi người không hẹn đều cùng có suy nghĩ như vậy, cho dù người không nghĩ thế
cũng bị mê hoặc bởi phong thái của Ôn Kỷ Ngôn đến nỗi thấy hành vi kỳ quặc của
anh, cởi trần, dùng ga trải giường làm dây thừng tụt từ trên lầu cao xuống đất,
mà vẫn đứng ngây ra nhìn quên cả gọi điện báo cảnh sát.
Ôn Kỷ Ngôn nhanh nhẹn, khéo léo nhảy xuống đất, nhìn lướt đám người xung quanh,
nở nụ cười rạng rỡ: “Chúng tôi đang quay phim, xin lỗi mọi người!” Nói xong,
lẩn vào đám đông, chạy thục mạng. Mọi người còn đang ngẩn ra vì nụ cười quyến
rũ của anh ta, đứng ngây nhìn theo anh biến mất giữa dòng người, dòng xe, mãi
mới sực tỉnh, ngẩng nhìn ô cửa sổ trên cao, thấy toàn những cái đầu đen sì ngó
ra ngoài.
Ôn Kỷ Ngôn chạy được một đoạn, xác nhận đã đến nơi an toàn, mới vỗ ngực thở
dốc, tự cảm thấy may mắn vì bây giờ là cuối tháng 9, thời tiết vẫn còn nóng,
nếu không, việc anh cởi trần chạy như vậy không chừng sẽ bị người ta đưa vào
viện tâm thần.
Khi đã định thần trở lại, Ôn Kỷ Ngôn lấy điện thoại đã bị anh tắt máy lúc trèo
qua cửa sổ, điện thoại này có cài GPRS, cho dù tắt máy, nhưng vẫn rất nguy hiểm
như quả bom hẹn giờ, anh phải nghĩ cách xử lý nó. Đưa mắt nhìn dòng người đông
đúc qua lại trước mặt, Ôn Kỷ Ngôn chợt nảy ra một kế, vội kéo tay một chàng
trai có vẻ thật thà, mỉm cười thân thiện nói: “Hi, xin chào!”
Ôn Kỷ Ngôn nghe vậy lập tức buông tay, cười nịnh: “Tôi không có ý gì, định hỏi
anh, có cần điện thoại không? Tôi có Iphone 5, muốn bán lại giá rất rẻ!” Nói
xong giơ điện thoại lên.
“Rẻ là bao nhiêu?” Anh chàng thật thà sáng mắt liếc cái điện thoại trong tay Ôn
Kỷ Ngôn, không nén được nhìn kỹ một hồi, xác định chính là loại điện thoại mới
vừa xuất hiện trên thị trường mấy ngày.
“Anh trả bao nhiêu cũng được!” Ôn Kỷ Ngôn vui vẻ nhìn chàng kia, mục đích chính
của anh là giải quyết chiếc điện thoại này, thứ hai là muốn đổi ít tiền tiêu
vặt, hiện nay, ngoài điện thoại, tất cả mọi vật đáng giá như, đồ trang sức, ví
tiền, thẻ ngân hàng, anh đều để lại khách sạn, không kịp mang theo.
“Đồ của anh không phải hàng nhái chứ?” Anh chàng thật thà nghi hoặc nhìn chiếc
điện thoại trong tay Ôn Kỷ Ngôn, “Tôi nói một trăm, anh có bán không?”
“Một trăm?” Ôn Kỷ Ngôn tức muốn ói máu: “Anh nhìn kỹ đi hàng thật, chính hãng
Iphone 5, có hàng nhái nào được như vậy không? Anh thử đi mua với giá một trăm
tệ cho tôi xem!” Cho dù là hàng nhái cũng không có giá một trăm!
Anh chàng thật thà bị công kích thẳng như vậy, bực mình bĩu môi: “Ai biết là
anh thủ nó ở đâu, tôi mua, nhỡ có chuyện gì lại rước phiền phức vào người, trả
một trăm là tốt lắm rồi, bây giờ, anh biếu không, tôi cũng không cần!” Nói rồi
anh ta đẩy mạnh Ôn Kỷ Ngôn, bước nhanh đi.
Ôn Kỷ Ngôn bực mình hừ hai tiếng, anh không tin, con Iphone 5 này, chỉ bán với
giá bèo một trăm tệ! Quay người, lại kéo tay một cô gái sành điệu, nheo mắt,
nhướn mày với cô ta, còn chưa kịp nói gì, cô ta đã tái mặt hét lên: “A… anh định
làm gì? Buông tôi ra!”
Ôn Kỷ Ngôn vội buông tay, khiêm tốn nói: “Xin lỗi, xin lỗi, xin lỗi tôi không
cố ý, cô đừng hét nữa…”
Cô ta cảnh giác trừng mắt với anh, quay người định bước đi.
Ôn Kỷ Ngôn vội ngăn lại, nói: “Cô có cần điện thoại này không? Một nghìn tệ,
tôi bán cho cô!”
Cô ta nhìn Ôn Kỷ Ngôn, lại nhìn chiếc Iphone 5 trong tay anh, thốt ra một câu:
“Đồ thần kinh!” Sau đó, ôm mặt chạy thật nhanh bỏ đi ngay trước mặt Kỷ Ngôn,
giống như anh là kẻ tâm thần vậy.
Ôn Kỷ Ngôn không nản chí lại kéo một cô gái xinh đẹp khác, còn chưa kịp nói, cô
ta đã lắc đầu nguầy nguậy: “Không mua, tôi không mua!”
Mình còn chưa kịp mở miệng! Đã bị coi như bán hàng đa cấp, đành ngượng nghịu
giải thích: “Một ngàn tệ, Iphone 5 chính hãng, cô có mua không?”
“Không mua, không mua!” Cô ta còn không thèm ngước nhìn, chỉ lắc đầu lia lịa,
gạt Ôn Kỷ Ngôn ra, sải bước bỏ đi thật nhanh.
Lặng lẽ thở dài, sau đó Ôn Kỷ Ngôn tiếp tục chèo kéo thêm vài người nữa, kết
cục như nhau nếu không bị mắng là đồ thần kinh thì cũng bị coi là tên trộm vặt,
không ai sẵn sàng mua điện thoại của anh, cuối cùng, dù anh ra giá một trăm tệ,
cũng chẳng ai mua.
Ôn Kỷ Ngôn đành đổi cách khác, vào một cửa hàng bán điện thoại cũ, đưa Iphone 5
cho ông chủ hiệu, nói cục cằn: “Tôi cắm con điện thoại này, ông phát giá đi!”
Ông chủ hiệu cầm lên ngắm nghía chán chê bên ngoài, sau đó mở bên trong, kiểm
tra một lát, thản nhiên phán: “700 tệ!”
“Được!” Ôn Kỷ Ngôn muốn được việc cho nhanh, chẳng buồn mặc cả với ông ta.
Nhưng thái độ mau mắn đó của anh khiến ông chủ lại do dự, lại xem kỹ lần nữa,
kiểm tra thêm lần nữa. Ôn Kỷ Ngôn thấy mình chấp nhận hơi vội, liền giải thích
với ông ta: “Điện thoại này là do bạn tôi tặng, nhưng tôi bị thua bạc, đến quần
áo cũng bị lột sạch, tôi rất cần tiền nên mới đem đi cắm, có tiền, tôi sẽ đến
chuộc, ông yên tâm đi, đó không phải đồ ăn cắp!”
Ông chủ tiệm cau mày, im lặng nhìn Ôn Kỷ Ngôn, dường như đang cân nhắc có nên
tin lời anh hay không, đánh bạc, bị thua, đem cắm điện thoại, không phải mới
gặp lần đầu, nhưng anh chàng này lại thua đến mức bị lột cả quần áo thì thật
hiếm.
“Ông chủ, thế này vậy, tôi bán cho ông con điện thoại giá 500 đồng, ông đổi cho
tôi một con cũ hơn và một sim mới, còn nữa, tiện thể ông bán luôn cho tôi một
bộ quần áo của ông, tôi còn phải về chơi tiếp để gỡ lại!” Ôn Kỷ Ngôn cố ý hạ
giá, thấy lông mày ông ta giật mấy lần, vội giục: “Vận tôi đang hên, chỉ thiếu
ít tiền vốn, ông không mua thì thôi vậy, tôi bán cho người khác!” Ôn Kỷ Ngôn
chìa tay lấy lại cái điện thoại.
Ông chủ tiệm ngăn lại, vội nói: “Được, đồng ý!” Sau đó nhanh chóng lấy trong tủ
hàng một chiếc Nokia cũ, chỉ số sim trên quầy “Sim đấy, anh chọn một số đi!”
Năm trăm đồng mà mua được Iphone 5 chính hãng, đúng là giá rau.
Ôn Kỷ Ngôn cũng không buồn mặc cả với ông ta, chọn đại một số cho chiếc Nokia
cũ kỹ, “Ông lắp vào giúp tôi, chỉ cần gọi được là ổn!”
Ông chủ tiệm nhanh chóng lắp sim vào chiếc điện thoại, “Cậu yên tâm đi, con
Nokia này hơi cũ một chút, nhưng tính năng tốt, lại rất bền!”
Ôn Kỷ Ngôn gọi vào máy bàn của ông chủ tiệm, thấy không có vấn đề gì, gật đầu:
“Ông chủ, ông đưa cho tôi bộ quần áo ông đang mặc và 500 tệ!”
Ông ta nhếch mép, vẫn gật đầu, cởi chiếc áo phông mỏng đưa cho anh, rồi lấy
trong ngăn kéo 500 tệ cùng với một bản cam kết đưa cho anh kí tên.
Ôn Kỷ Ngôn chẳng buồn liếc mắt, vung bút ký, vơ chiếc áo phông vẫn còn hơi ấm
của ông chủ tiệm, cầm 500 tệ, rảo bước đi nhanh về phía nhà ga thành phố.
Không có chứng minh thư, không thể đi máy bay, cũng không thể mua vé ô tô đường
dài, đành mua một vé tàu hỏa còn nửa tiếng nữa sẽ khởi hành đi thành phố S.
Tại sao Ôn Kỷ Ngôn phải đi thành phố S? Bởi vì, đây là chuyến tàu nhanh sắp
khởi hành sớm nhất, đợi thêm một giây ở thành phố này, anh lại thêm một phần
nguy hiểm, có thể bị bắt lại. Vẫn may, coi như an toàn thoát khỏi “móng vuốt”
của ông già, trong thời gian ngắn, chỉ cần anh không xuất hiện, im hơi lặng
tiếng một chút, thì cơ bản vẫn an toàn.
Ôn Kỷ Ngôn hít thở sâu, ngước mắt nhìn tấm trần trắng của căn phòng tắm nhỏ
hẹp, căn hộ của Đường Mật Điềm bé tý, còn bé hơn cả phòng tắm của anh, khỏi nói
cái phòng tắm này lần đầu nhìn thấy nó, anh đã rất ngạc nhiên, một không gian
nhỏ hẹp như vậy lại có thể đặt đủ những thiết bị tất yếu như bồn tắm, bồn rửa
mặt, bồn cầu, máy giặt, tủ tường… mỗi góc không gian đều được tận dụng thật khéo,
đúng là chim sẻ tuy nhỏ nhưng lục phủ ngũ tạng đầy đủ!
“Tít tít tít… Tít tít tít…” chiếc điện thoại Nokia cũ reo lên, khiến Đường Mật
Điềm giật mình, định thần lại, mới nhìn thấy chiếc điện thoại Ôn Kỷ Ngôn đánh
rơi trên sàn, cau mày liếc hai cái, của nợ này đến là ầm ĩ! Do dựlát, thấy nó
vẫn kiên nhẫn reo, liền cúi xuống nhặt, đi đến phòng tắm, gõ cửa: “Ôn Kỷ Ngôn,
anh có điện thoại!” Ôn Kỷ Ngôn vừa thoa sữa tắm, toàn thân toàn là bọt, đang
khoan khoái tắm liền nhẹ nhàng nhờ Đường Mật Điềm: “Điềm Điềm, tôi đang tắm,
phiền cô nghe giúp được không?”
“Ờ!” Ôn Kỷ Ngôn đã nhờ, cô liền nhấn nút: “A lô, xin chào!”
“A lô, cưng à!” Đầu bên kia lên tiếng, Trần Cẩm Ngôn còn chưa nói xong, đã giật
mình bởi một giọng nữ ngọt như mật vừa cất lên, anh ta bối rối không biết nên
nói gì nữa.
“Cưng à?” Đường Mật Điềm cũng giật mình không kém, nhưng lập tức hiểu ra, đây
là điện thoại của Ôn Kỷ Ngôn, bạn trai anh ta, cưng của anh ta gọi, mình nghe
hộ, bị bên kia hiểu lầm, vội nói ngay: “Xin hỏi, anh cần gặp Ôn Kỷ Ngôn đúng không?”
“À, vâng!” Trần Cẩm Ngôn bình tĩnh lại, trả lời, nghe thấy một giọng nữ anh rất
ngạc nhiên. Ôn Kỷ Ngôn đang giở trò gì? Không phải là bỏ trốn sao, chứng minh
thư, ví tiền, thẻ ngân hàng, trang sức đáng giá đều vứt lại khách sạn, trong xã
hội này, không có một xu trên người như vậy, anh ta thì có thể đi đâu?
Ôn Cường, ông bố dữ dằn của Ôn Kỷ Ngôn đã giữ Trần Cẩm Ngôn lại dùng mười cực
hình thời Mãn Thanh tra khảo, buộc anh khai tung tích của Ôn Kỷ Ngôn, anh phải
giả ngây giả ngô, khó khăn lắm mới thoát ra được, việc đầu tiên là gọi điện hỏi
thăm ông bạn, ai dè nghe điện lại là một cô gái!
Xem ra, cha này thoái hôn là vì đã có mối khác, còn cô gái này, nếu không chê
Ôn Kỷ Ngôn không xu dính túi, mà đồng ý cưu mang anh ta, có thể có hy vọng,
Trần Cẩm Ngôn lạc quan nghĩ.
“Anh ta đang tắm, lát nữa anh ta gọi lại?” Đường Mật Điềm lễ độ nói.
“Ờ, gọi lại sau, nhắn anh ta nhớ giữ gìn sức khỏe!” Trần Cẩm Ngôn yên tâm cúp
máy, sau đó nhướn mày, cười giải thích với mấy gã vệ sỹ do Ôn Cường bố trí theo
dõi anh: “Tôi gọi cho bạn gái, nhắc cô ấy giữ gìn sức khỏe?”
“Điềm Điềm, ai gọi cho tôi vậy?” Ôn Kỷ Ngôn vừa lau nước trên người vừa hỏi to.
“À, là cưng của anh, gọi điện cho anh đấy!” Đường Mật Điềm xấu hổ, nói vọng vào
phòng tắm: “Người ta nhắc anh giữ gìn sức khỏe!”
“Chỉ có thế thôi à?” Ôn Kỷ Ngôn mình quấn khăn tắm, bước ra, chìa tay về phía
cô, lấy điện thoại, anh mong Trần Cẩm Ngôn mang tiền đến cho mình cơ.
“A!” Đường Mật Điềm nhìn thấy Ôn Kỷ Ngôn nửa mình trần bước ra, nước vẫn chảy
xuống từ bộ ngực, lập tức lấy tay bịt mắt, hét thất thanh.
“Suỵt suỵt…” Ôn Kỷ Ngôn sải nhanh đến, bịt miệng cô: “Điềm Điềm, đừng hét to
thế, kẻo hàng xóm lại tưởng tôi làm gì cô!”
“Anh… anh bỏ tay ra!” Đường Mật Điềm lúng búng, thấy anh ta bịt chặt miệng mình
liền tức giận cắn vào bàn tay đó.
“Ối! Lần này thì đến lượt Ôn Kỷ Ngôn hét lên: “Điềm Điềm, chiêu này của cô dữ
thật!”
“Ôn Kỷ Ngôn, tôi nói rồi, ở khu vực chung, không được cởi trần, anh coi lời tôi
như gió thoảng qua tai phải không?” Đôi mắt đen láy của Đường Mật Điềm long lên
giận dữ, “Ngày đầu tiên anh đã muốn bị tống ra khỏi nhà, đúng không?”
“Không phải, tôi không có ý đó!” Ôn Kỷ Ngôn ôm bàn tay, nói vẻ tội nghiệp: “Tôi
vốn định mặc bộ đồ ngủ cô đưa, nhưng lúc nãy không cẩn thận để rơi vào bồn
toilet, bị ướt mất rồi, không mặc được!”
Đường Mật Điềm nghiến răng tức giận.
Ôn Kỷ Ngôn lập tức bổ sung: “Cô cũng không muốn tôi mặc bộ quần áo ngấm nước
toilet ngủ trên chiếc giường thơm tho của cô, ôm con thú bông Tuski đáng yêu
của cô đúng không?”
“Anh!” Đường Mật Điềm phẫn nộ nhìn Ôn Kỷ Ngôn: “Tôi cảnh cáo anh, đây là lần
đầu nên tôi không tính, lần sau anh còn dám như thế, tôi sẽ đuổi thẳng cổ!”
“Được rồi, được rồi, sau này tôi không cởi trần trong nhà nữa!” Ôn Kỷ Ngôn vội
nói nịnh, thầm nghĩ, ngày mai đi siêu thị nhất định phải mua quần lót, và quần
áo ngủ, nếu không, mặc những bộ đồ đáng yêu của cô chủ nhà, anh sợ tâm lý mình
bị ức chế mà trở nên biến thái.
Đường Mật Điềm lườm anh ta, trả lại điện thoại: “Trông anh cũng thời thượng ra
phết, s dùng điện thoại quê thế?”
“Cái này gọi là hoài cổ!” Ôn Kỷ Ngôn cười tươi, anh tạm thời không có ý định kể
với cô, anh đã cầm con Iphone lấy 500 tệ, nếu không cô ta sẽ tặng anh biệt
hiệu: Đao toàn tập!
“Hoài cổ, hoài cổ cái đầu anh! Ôn Kỷ Ngôn, tốt nhất anh nên biết điều, chớ chọc
tức tôi, nếu không, tôi sẽ mời anh ra khỏi nhà thật đấy!” Nói xong, cúi đầu,
lúng túng cố gắng không nhìn Ôn Kỷ Ngôn sau khi cởi cái áo phông chướng mắt,
tắm táp xong xuôi toàn thân sạch sẽ, nhẵn nhụi đang rất mực phởn chí.
“Mặc dù anh là Gay, nhưng chí ít anh cũng có đặc trưng nam tính, cho nên xin
anh chú ý một chút, khăn tắm quấn người đang tụt xuống kìa!” Nói xong, quay
người thật nhanh, xấu hổ che mặt, sải bước về phòng mình.
“A!” Lúc này Ôn Kỷ Ngôn mới cúi xuống nhìn, chiếc khăn tắm đang từ từ tuột ra,
anh vội vàng giơ tay giữ, rồi chạy biến về phòng. Anh thật tình không cố ý, may
Đường Mật Điềm phát hiện sớm, nếu không cầm chắc hôm nay bị đuổi khỏi nhà, trần
trùng trục ngoài đường!
Ôn Kỷ Ngôn hồn xiêu phách lạc trốn trong phòng, việc đầu tiên là gọi cho Trần
Cẩm Ngôn, nhưng máy luôn bận, anh bực mình, đành nhắn tin: “Trần Cẩm Ngôn, nếu
nhận được tin nhắn, thì gọi cho tôi ngay!”
Đường Mật Điềm tắm xong bước đến gõ cửa phòng Ôn Kỷ Ngôn, cửa mở ngó đầu vào
dặn: “Bữa sáng anh phải chuẩn bị xong cho tôi trước bảy giờ!”
“Sáng mai cô ăn gì?” Ôn Kỷ Ngôn trở mặt tươi cười hỏi: “Sáu rưỡi nhất định tôi
sẽ đi mua cho cô!”
“Bánh bao và cháo, bánh bao anh mua ở cửa hiệu A Phúc dưới lầu, còn cháo thì tự
nấu ở nhà!” Đường Mật Điềm nói xong nhìn Ôn Kỷ Ngôn: “Nghe rõ chưa?”
“Rõ rồi, đảm bảo cô hài lòng!” Ôn Kỷ Ngôn tự tin vỗ ngực: “Tôi làm việc, Điềm
Điềm, cô yên tâm đi!”
Đường Mật Điềm hơi nhún vai, “Hy vọng là thế!”
Mệt mỏi tích tụ mấy ngày liền, lúc này mọi việc tạm ổn, Ôn Kỷ Ngôn vừa ngả mình
xuống chiếc giường mềm mại thơm tho, lập tức chìm vào giấc ngủ, một đêm ngủ
ngon lành!
Sáng sớm Ôn Kỷ Ngôn đang mơ mơ màng màng, có những âm thanh nho nhỏ bên ngoài
khiến anh tỉnh giấc, bực mình buột miệng gọi: “Thím Hợp, thím Hợp, vào đây!”
Đường Mật Điềm không nghe thấy từ “Thím Hợp” đằng trước, chỉ nghe thấy từ “vào
đây” đằng sau, bất giác nghi hoặc đẩy cánh cửa phòng không khóa, bực bội hỏi:
“Anh gọi tôi vào làm gì?”
Bị to giọng chất vấn, Ôn Kỷ Ngôn giật mình, cơn ngái ngủ tan biến, vội gạt chăn
ra, dụi mắt, ngáp, mơ mơ hồ hồ nhìn Đường Mật Điềm, chào: “Hi, chào buổi sáng!”
“Chào cái đầu anh!” Cô rảo chân bước đến, xô Ôn Kỷ Ngôn xuống giường, ném chăn
trùm lên người anh, nghiến răng nói: “Ôn Kỷ Ngôn, rốt cuộc anh có ý gì? Anh
nhất quyết khiến mắt tôi mọc chắp có phải không?”
“Tôi…” Nhìn ánh mắt dữ tợn của Đường Mật Điềm, anh không biết nói gì, nhưng
cũng lập tức hiểu ra, đêm qua anh mình trần đi ngủ, lúc trước gạt chăn ra, quả
thật hơi khiếm nhã, vậy là ngượng nghịu giải thích: “Cô đừng coi tôi là đàn
ông, tôi chỉ là chị em của cô, chị em mà thôi!”
“Thôi đi, thôi đi, anh đã không coi anh là đàn ông, vậy là tôi uổng công căng
thẳng rồi!” Đường Mật Điềm cười khẩy, nhìn Ôn Kỷ Ngôn, có lẽ cũng tin anh là
Gay đào hôn, cũng coi anh ta như chị em, nên khẩu khí khách sáo hơn hôm qua,
cũng chẳng buồn so đo chuyện hôm nay anh ta chưa làm bữa sáng. “Bữa sáng tôi
làm rồi, ở trên bàn ấy, tự đi mà ăn!”
“Không thèm phí công nghe anh nói, tôi đi làm đây, lát nữa rảnh rỗi, anh nhớ
lau dọn vệ sinh nhà cửa giúp tôi!” Đường Mật Điềm dặn dò vài câu, rồi ra khỏi
phòng, lấy túi xách, thay giày vội vã đến công ty.
“Cô đi làm sớm thế ư!” Ôn Kỷ Ngôn nhìn đồng hồ trên tường, không khỏi ngạc
nhiên, trước đây vào giờ này là lúc anh đang ngủ say, đắm mình trong những giấc
mơ đẹp.
“Không sớm nữa, nếu không đi, lát nữa tắc đường, sẽ bị muộn giờ.”
“Bắt đầu từ ngày mai, tôi sẽ đưa cô đi làm!” Ôn Kỷ Ngôn buột miệng nói, “Như
thế, cô không phải lo tắc đường, muộn giờ!”
“Ha ha hađưa tôi đi làm?” Đường Mật Điềm thay xong giày, cười ha hả: “Anh định
đạp xe đưa tôi đi làm hả?”
“À…” Ôn Kỷ Ngôn cứng họng, ở cái nơi xa lạ này, anh muốn kiếm con xe, thật
không dễ!
“Anh cứ nên xem xét, khi nào nộp tiền nhà thì hơn! Vấn đề thực tế nhất!”
Đường Mật Điềm nói xong lại bổ sung: “Nộp xong tiền nhà rồi, cũng đừng quên làm
tốt việc nhà!”
“Biết rồi!” Ôn Kỷ Ngôn ỉu xìu trả lời, nghe tiếng cô chủ nhà đóng cửa, tiếng
chân đi ra ngoài, chán ngán bĩu môi, anh đường đường là đại thiếu gia của tập
đoàn Ôn Thị, lại lâm vào cảnh nợ tiền nhà một cô gái! Thật bi thảm!
Để thoát khỏi khốn cảnh này, việc đầu tiên là anh lại gọi cho Trần Cẩm Ngôn,
hét lên với gã trai còn đang ngái ngủ: “Trần Cẩm Ngôn, lão bảo ngươi, nhận tin
nhắn gọi điện ngay, tại sao không thấy, ngươi có ý gì?”
“Ôn đại thiếu gia, tôi đâu dám không gọi lại, xem các cuộc gọi nhỡ đi!” Trần
Cẩm Ngôn ngáp, cũng hét to, hôm qua anh có nhận được lời nhắn của Ôn Kỷ Ngôn,
nhưng hai rưỡi sáng mới gọi lại được, lúc đó Ôn Kỷ Ngôn ngủ quá say, không nghe
thấy, anh gọi liền mấy cuộc, không có ai nghe, nên bỏ máy đi ngủ không gọi nữa.
“Được rồi, coi như cậu còn có lương tâm!” Ôn Kỷ Ngôn mở cái điện thoại cũ, đúng
là có mấy cuộc gọi nhỡ, liền dịu giọng: “Tôi hết tiền rồi, cậu nghĩ cách gửi
cho tôi một ít!”
“Cậu đang ở đâu?”
“Thành phố S!”
Trần Cẩm Ngôn kinh ngạc: “Đến đấy bao gái lúc nào vậy? Lại giấu kỹ thế.”
Rồi cười ý tứ: “Hóa ra cậu bày trăm phương ngàn kế thoái hôn, là để bỏ trốn với
cô ta!”
“Bỏ trốn cái con khỉ, nói vớ vẩn!” Ôn Kỷ Ngôn không khách sáo cắt lời Trần Cẩm
Ngôn: “Bây giờ tôi đang sa cơ, nợ một đống tiền, hơi sức đâu mà bao gái!”
“Cậu không bao gái, chỉ ở nhà của gái!” Trần Cẩm Ngôn cười hề hề nói: “Người
anh em, theo tôi, cậu cứ sa cơ thế đi, cũng để thử xem cô ta rốt cuộc có thật
lòng với cậu không!”
“Người anh em, cậu nhầm rồi, đó không phải là bồ của tôi! Tôi chỉ tạm thời thuê
một phòng trong nhà cô ấy thôi!” Ôn Kỷ Ngôn xoa trán nói, sau đó kể vắn tắt với
Trần Cẩm Ngôn chuyện anh “nhảy qua cửa sổ” chạy trốn, tình cờ gặp Đường Mật
Điềm thế nào, cuối cùng nói: “Bây giờ tôi thật sự rất thiếu tiền, cậu nghĩ cách
gửi cho tôi một ít, nếu không đến quần lót cũng không có tiền mua!”
“Làm sao tôi chuyển cho cậu được? Thẻ ngân hàng cậu có mang theo đâu!”
“Cậu chuyển vào tài khoản của Đường Mật Điềm, tôi sẽ hỏi cô ấy số thẻ cậu chuẩn
bị sẵn tiền đi!” Cuối cùng Ôn Kỷ Ngôn chốt lại: “Cũng không cần nhiều quá,
chuẩn bị cho tôi một triệu là được!”
“Một triệu?” Trần Cẩm Ngôn khẽ nhắc lại, ngại ngùng nói: “Ông bạn ơi, không
phải tôi không muốn chuyển cho cậu, nhưng tôi phải nói trước với cậu một
chuyện, ông già cậu lần này rất tức giận, ông ấy biết cậu không mang theo gì,
đã chuẩn bị phong tỏa tài chính, buộc cậu ngoan ngoãn quay về!”
“Sao?” Trong lòng Ôn Kỷ Ngôn bỗng có dự cảm không lành.
“Sao, những mối quen biết của cậu, đều bị ông già cậu giám sát, đặc biệt là
tiền trong thẻ ngân hàng, càng theo dõi rất chặt, một đồng cũng không thể động
đến!” Nói đến đây Cẩm Ngôn thở dài: “Khiến tôi mấy ngày nay không dám đi đâu,
để khỏi tiêu tiền, chỗ bọn mình tụ tập bị ông già cậu dẹp rồi!”
“Vậy phải làm sao? Tôi cần gấp tiền để trả tiền nhà, nếu không sẽ bị đuổi đi,
lang thang ngoài đường.” Ôn Kỷ Ngôn bắt đầu sốt ruột, “Không kiếm được một triệu
thì chuyển tạm cho tôi năm trăm nghìn cũng được!”
“Một triệu với năm trăm nghìn có gì khác!” Trần Cẩm Ngôn nhếch mép: “Không phải
tôi không muốn chuyển cho cậu, nếu tôi chuyển ông già cậu sẽ tìm ra, cậu bị bắt
về, đừng trách tôi hại cậu!”
Ôn Kỷ Ngôn đương nhiên hiểu đắn đo của Trần Cẩm Ngôn, cũng biết anh ta nói
đúng, lần này cha anh chắc chắn cực kỳ tức giận, quyết dùng đòn kinh tế để hạ
gục anh, ngoài khả năng bị bắt về, còn một khả năng nữa, chưa chắc Trần Cẩm
Ngôn có thể suôn sẻ chuyển tiền cho anh, nhưng không có tiền của Trần Cẩm Ngôn,
anh thực sự nóng ruột, nên đành làm khó anh ta: “Tôi biết cậu khó xử, nhưng cậu
nghĩ xem có cách gì, để không bị ông già tôi phát hiện, gửi tạm cho tôi một ít,
ít nhất, để tôi trả tiền nhà, mua quần lót!” Còn những khoản khác, Ôn Kỷ Ngôn
tự nghĩ cách, anh có chân có tay, không sợ bị chết đói, nhưng nếu nợ Đường Mật
Điềm tiền nhà, khiến anh cảm thấy mình thấp đi vài phần, đại thiếu gia anh,
không thể quỵt chút tiền nhà của một cô gái!
“Tôi sẽ cố nghĩ cách, nhắn cho tôi số tài khoản đi!” Trần Cẩm Ngôn nhận lời,
rốt cuộc anh và Ôn Kỷ Ngôn đã mặc chung quần lớn lên, cùng nhau làm không ít
việc xấu, lần này giúp Ôn Kỷ Ngôn thoái hôn, thực ra ngoài tình anh em sâu
nặng, anh cũng có một chút vị kỷ, bởi anh không muốn cô gái làm anh rung động,
chưa kịp theo đuổi, trở thành vợ người bạn thân thiết nhất của mình. Bằng ấy
năm trời, lần đầu tiên anh rung động, cảm xúc này bị bóp chết ngay từ lúc manh
nha, anh quả tình ấm ức, có lẽ Ôn Kỷ Ngôn đào hôn, có thể thay đổi một số chuyện…
“Bạn vàng thân mến, biết cậu rất tốt với tôi, tôi yêu cậu muốn chết!” Thấy vấn
đề nan giải số một đã được giải quyết, Ôn Kỷ Ngôn sung sướng nói, còn cố tình
“chút chút” hôn điện thoại, khiến Đường Mật Điềm quên điện thoại phải quay về
lấy, kinh ngạc đứng ngây. Mặc dù Ôn Kỷ Ngôn tự nhận là Gay, bị ép kết hôn mới
bỏ trốn, anh chàng gọi điện cho anh ta lại gọi anh ta là “cưng”, nhưng Đường
Mật Điềm vẫn hơi ghê ghê suy đoán: Không lẽ Ôn Kỷ Ngôn đã có bạn tình, kết nhau
lắm rồi nên mới bỏ trốn để bảo vệ tình yêu của họ? Tinh thần xả thân vì tình
yêu như vậy khiến Đường Mật Điềm bất giác khâm phục, con mắt nhìn Ôn Kỷ Ngôn
cũng bất giác trở nên vừa nhiệt thành vừa hữu nghị.
“Cô… sao lại nhìn tôi như thế?” Ôn Kỷ Ngôn ngây người vì sự xuất hiện đột ngột
của Đường Mật Điềm, vô thức nhìn xuống dưới xem mình ăn mặc có thỏa đáng không,
tránh lặp lại chuyện bị tụt khăn tắm, thấy ngoài hai cái đùi rung rung, mọi thứ
đều bình thường, hiền như thổ phỉ giả bộ người hiền, vội vàng ngồi ngay ngắn,
quay mặt lại, nghiêm túc nhìn thẳng vào Đường Mật Điềm: “Cô nhìn tôi không chớp
mắt như thế, có phải đang thèm muốn nhan sắc của tôi, thích tôi rồi phải
không?”
“Tôi thích anh?” Đường Mật Điềm bật cười “khục” một tiếng: “Thật đúng là chuyện
tiếu lâm! Mặc dù nó chẳng buồn cười chút nào!”
“Này, tôi ưu việt như vậy, cô thích tôi, sao lại buồn cười?” Ôn Kỷ Ngôn đã giải
quyết được gánh nặng tiền bạc, nên nói cũng bạo mồm hơn, giọng điệu cũng có vẻ
kiêu kiêu: “Mọi cô gái bình thường nhìn thấy tôi đều thích!” Không tính cái vẻ
ngoài nổi trội của nhà họ Ôn, chỉ với diện mạo của Ôn Kỷ Ngôn cũng thuộc dạng
gây họa: “Điềm Điềm, cô đừng nói dối trái lòng mình, thực ra, tôi biết, cô rung
động bởi nhan sắc của tôi, mới phát thiện tâm cho tôi ở lại.”
“Tôi việc gì phải dối lòng?” Đường Mật Điềm lạnh lùng hừ một tiếng, “Tôi mà
thích anh, thì tôi mới không bình thường! Thời buổi này có cô gái bình thường
nào đi thích một chàng Gay không?”
“Điềm Điềm, Gay chia làm hai loại, một loại là phụ nữ trong cơ thể đàn ông,
loại kia là đàn ông trong cơ thể đàn ông!” Nói rồi nghiêm túc hắng giọng, nở nụ
cười rạng rỡ hút hồn: “Giống như tôi đây rõ ràng là đàn ông trong đàn ông, đàn
ông và phụ nữ bình thường đều sẽ thích tôi…”
“Tôi không thèm. Anh không biết xấu hổ à?” Đường Mật Điềm quắc mắt: “Tôi không
thèm đấu khẩu với anh, đang vội đi làm, hôm nay nếu anh không lau dọn nhà sạch
sẽ, tối về tôi sẽ cho anh cuốn xéo khỏi đây!”
“Hì hì, tối nay cô không đuổi được tôi đâu!” Ôn Kỷ Ngôn ngoạc mồm cười lớn:
“Bởi vì hôm nay tôi có thể nộp tiền nhà cho cô!”
“Thật á, vậy thì tôi đợi!” Đường Mật Điềm nhếch mép cười: “Dù hôm nay anh có
nộp tiền hay không, chúng ta thuê chung nhà, sau này anh vẫn phải làm việc nhà,
đây là điều khoản thứ nhất trong hợp đồng!”